đến một bộ phim điện ảnh tôi đã từng xem “Ngôi nhà sáp” tôi thậm chí còn nghĩ, nơi này không phải là đã bị hoang phế, cũng không phải là không có ai ở, mà là bị một tên sát nhân biến thái nào đó làm thành những tượng nến, hắn ta đang trốn ở một nơi nào mà chúng tôi không nhìn thấy được, có thể chính là ở trong ngôi nhà ma đó, đang mở to đôi mắt lạnh lùng theo dõi tôi và Diêu Giai.
Tôi đã bị chính sự suy diễn của mình làm cho sợ chết khiếp.
Tôi cứ tưởng rằng, khi một người nào đó vô duyên vô cớ nhất định phải đi làm một việc gì đó, thì chắc chắn là do một loại sức mạnh vô hình nào đó đang thao túng, đúng vậy, tôi chính là bị loại sức mạnh muốn gặp ma dẫn đến đây.
Loại sức mạnh này hiện thời ta chưa thể có lời giải thích hợp lý cho nó, nhưng hiện giờ tôi chợt cảm thấy hối hận.
Tôi thậm chí không biết rốt cuộc mình đến đây để làm gì.
Thứ cảm giác này khiến nỗi sợ hãi của tôi tăng lên gấp bội. Tôi nhìn xung quanh, nhưng phát hiện ra chúng tôi đã không còn đường lùi, cho dù tôi và Diêu Giai bây giờ có muốn quay về cũng không có xe nữa.
Tôi nhận thức ra được một vấn đề vô cùng nghiêm trọng, lát nữa tôi và Diêu Giai sẽ quay về như thế nào đây?
Bỗng chốc tôi thực sự hoảng loạn.
“Sao vậy?” Diêu Giai cũng nhìn xung quanh khắp lượt, cô ấy trông có vẻ căng thẳng lắm rồi.
Tôi vốn định hỏi cô lát nữa chúng ta sẽ về như thế nào, nhưng nhìn thấy cô đang nắm chặt cây thánh giá trước ngực, thế là, tôi cố trấn áp sự hoảng loạn, định thần lại, nói với cô: “Không sao đâu, đi thôi”.
“Thực sự… sẽ vào sao?” Cô nghi ngại, nhìn tôi, rồi lại nhìn ngôi nhà đó, trong đêm tối, đôi mắt tuyệt đẹp của cô hiện rõ sự lo sợ.
“Ừ, đã đến đây rồi mà”.
“Nhưng… Tiểu Yên, tôi… tôi hơi sợ, tôi luôn, luôn cảm thấy…”
“Đừng sợ, chúng ta có hai người, hơn nữa còn có cái này phòng thân, chẳng phải thế sao?” Tôi cố tỏ vẻ thư thái, đập đập vào thánh giá trước ngực.
Cô gật gật đầu, sự sợ hãi trên mặt cũng vợi bớt đi phần nào: “Cô bạo gan thật đấy, Tiểu Yên”.
Tôi bỗng sợ hãi không thốt lên lời. Thực ra, không phải là tôi bạo gan, thậm chí tôi còn sợ hơn cả cô ấy cơ, nhưng tôi không thể biểu hiện ra ngoài, tôi biết, nếu như tôi và Diêu Giai bây giờ ôm chầm lấy nhau run rẩy, vậy thì chúng tôi rất có khả năng còn chưa kịp bước vào ngôi nhà ma, đã bị chính sự tưởng tượng vô cớ của mình dọa cho chết khiếp rồi, cho nên, tôi buộc phải tự kìm chế nỗi sợ hãi trong lòng mình trước, mới có dũng khí để đối diện với nỗi sợ hãi ở bên cạnh.
“Hay là… chúng ta về đi?” Diêu Giai vẫn do dự.
“Không sao đâu, đi thôi!”
Tôi nhìn cô, sờ vào chiếc kéo để trong túi quần, hít thở một hơi thật sâu, đi về hướng ngôi nhà ma, chân tôi hơi tê, như thể không thuộc về tôi vậy, lại có vẻ như mọc ra từ chính cơ thể, phiền toái và nặng nề.
Diêu Giai lập tức đuổi theo, nắm chặt lấy tay tôi, đi sát ngay bên cạnh tôi, tay của cô rất lạnh, lòng bàn tay hơi ướt.
Cô nói: “Tay của cô lạnh quá, Tiểu Yên”.
Con tim tôi trầm xuống, tôi cảm thấy tay của cô ấy lạnh, vậy thì cô ấy lẽ ra phải cảm thấy tay tôi ấm mới phải, tại sao cô ấy cũng cảm thấy tay của tôi lạnh?
Tôi cố tình nắm thật chắc tay cô ấy. Tôi phát hiện ra bàn tay kia của cô ấy vẫn luôn nắm chặt thánh giá trước ngực cô, động tác này của cô khiến tôi cảm thấy hơi khó thở.
Không biết từ lúc nào, trong màn đêm xuất hiện một lớp sương mỏng, xen lẫn mùi mục nát, dần dần bao trùm.
Ánh trăng trở nên mơ hồ hơn.
Chúng tôi càng lúc càng tới gần ngôi nhà ma, càng lúc càng gần.
Chúng tôi đứng trước mặt nó.
Cánh cửa gỗ chẳng thể nhìn rõ màu sắc, cửa không khóa, nhưng vẫn có thể cảm nhận được nó đã bị đóng rất nhiều năm, lạnh lẽo và cũ nát.
Tôi không để cho mình nghĩ nhiều, nghĩ nhiều chỉ khiến cho nỗi sợ hãi càng tung hoành.
Tôi lấy hết dũng khí, đặt tay lên cánh cửa đó, ra sức đẩy mạnh nó, cánh cửa gỗ phát ra một tiếng trầm đục, bật mở.
Ngay lập tức, một luồng âm khí nhanh chóng xộc thẳng vào khắp người tôi.
Giống như một cái miệng khổng lồ.
Trong khoảnh khắc đó, tôi ngửi thấy mùi chết chóc.
32
Diêu Giai vừa mới bước vào phòng, lập tức phát ra tiếng kêu thất thanh, cả người dường như dính hẳn vào người tôi, làm tôi giật nảy mình, theo bản năng, tôi cũng phối hợp cùng kêu thất thanh với cô. Còn chưa kịp đợi tôi hiểu ra đã xảy ra chuyện gì với cô ấy, chỉ nghe thấy một tiếng mèo kêu, tiếp đến là một cái bóng lao qua người chúng tôi, ra khỏi cửa, biến mất trong màn đêm.
Tôi hồn bay phách lạc giờ mới thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ lưng cô, an ủi cô, cũng an ủi chính mình: “Đừng sợ đừng sợ, chỉ là một con mèo thôi”.
“Nó cào vào tôi rồi!” Diêu Giai thả tôi ra, rút chiếc di động từ trong túi xách ra, dùng ánh sáng trên màn hình di động soi xuống đùi mình, trên làn da trắng ngần xuất hiện mấy vết cào rõ nét, rớm máu.
Cô vừa khẽ lau vết máu, vừa bực bội càu nhàu: “Bị cào rách da rồi, không biết có cần phải tiêm phòng không, đau quá đi, con mèo khốn kiếp… Ngôi nhà này chắc là đã lâu lắm rồi không có ai ở, sao lại có mèo nhỉ?”
“Có thể là một con mèo hoang, cô không sao chứ?” Tôi cũng thấy hơi hoảng, ở đây đã bị bỏ hoang lâu rồi, sao lại còn có mèo được chứ?
“Ừ, không sao, chỉ là hơi bực mình, xui xẻo quá”. Cô lắc lắc đầu, chu môi thổi khe khẽ vào vết thương, “Từ nhỏ tôi đã sợ mèo, đặc biệt là mèo đen, tôi cảm thấy những con mèo đen đó đều là những bà phù thủy biến thành, tà ác lắm”.
“Những bà phù thủy biến thành?”
“Đúng vậy, dù sao tôi cũng không thích mèo, cô nhìn vào mắt chúng mà xem, buổi tối rất đáng sợ”. Cô vừa nói vừa dùng ánh sáng trên màn hình di động chiếu lên công tắc điện trên tường, cô giơ tay ấn nút, đèn nê ông nhấp nháy hồi lâu mới sáng, phát ra âm thanh của tắc te.
Đây là một phòng khách rất rộng, nhưng kỳ lạ là, ngoài một chiếc ti vi, chẳng có bất cứ đồ đạc gì cả, chiếc ti vi đó cũng đã rất cũ kỹ cổ xưa, có lẽ là loại ti vi đen trắng xuất hiện vào những năm 80, không hề hòa hợp vói ngôi nhà này, thật khó mà tưở

