lại giấc mơ, thì trầm ngâm không nói gì.
- Đến khi tao nhìn thấy mặt người con trai đó thì lại là tổng giám đốc công ty của tao: Tần Phong – Hải Quỳnh chốt lại tất cả những gì mình kể.
Đột nhiên Hải Quỳnh nghe bên kia Minh Trang ho sặc sụa, cô lo lắng hỏi:
- Bà sao vậy?
- Không sao. Tui bị nghẹn táo một chút thôi – Minh Trang cố gắng trả lời, nhưng sự khó chịu vì bị nghẹn vẫn còn.
- Bà nói tổng giám đốc của bà tên Tần Phong à – Minh Trang uống ực ly nước rồi bình tĩnh hỏi.
- Ừ….sao vậy, quen à – Hải Quỳnh nhíu mày hỏi.
- Ừ…có lẽ quen. Mà cũng không chắc – Minh Trang đáp ngắn gọn, có phần do dự .
- Có hai nguyên do mà bà thấy việc này – Minh Trang im lặng một lát rồi nói – Một là, trước đây bà và người đó yêu nhau, nhưng bà mất trí nhớ nên khi gặp lại mới mơ thấy được khuôn mặt của anh ta. Hai là…bà bị tâm lí ám ảnh nên mới thấy gương mặt anh ta trong giấc mơ về chàng trai đó.
- Vậy theo bà là lí do nào? – Hải Quỳnh vội hỏi, vẻ mặt mong chờ vô cùng.
- Lí do… – Minh Trang ngập ngừng không thốt nên lời, cô nữa không muốn nói ra sự thật, nữa không muốn nói dối bạn mình.
- Haha…mình đúng là ngốc thật, tất nhiên là lí do thứ hai rồi – Hải Quỳnh đột nhiên bật cười đánh vào đầu mình nói
- Ờ…- Minh Trang cũng thở dài đáp, tâm trạng bị giằng co.
- Thôi mình ngủ đây, ngày mai lại phải đối mặt với cái tên tổng giám đốc biến thái đó nữa. Nói không chừng hắn ta nhớ lại sự việc ngày hôm qua, hắn ta thẹn quá đuổi việc mình. Nếu bị đuổi, mình nhất định sẽ cho hắn ta biết tay – Hải Quỳnh cung tay lại khí thế quyết tâm hừng hực.
- Ừ …ngủ ngon
- Ngủ ngon…- Minh trang gấp điện thoại lại thở dài thườn thượt
Cô chứng kiến tình yêu khiến người người ngưỡng mộ của Hải Quỳnh và Tần Phong từ đầu đến cuối, cứ ngỡ hai người sẽ bền lâu cho tới khi học xong, nào ngờ….mọi việc xảy ra như vậy
Năm đó, hải Quỳnh vừa khóc vừa gọi điện cho cô kể hết mọi chuyện rồi xảy ra tai nạn. Tuy cô chưa từng chất vấn Tần Phong, nhưng cô cảm thấy có điều gì đó không rõ ràng. Năm đó mọi việc mơ hồ vô cùng như thể có bàn tay sắp đặt sẵn mọi chuyện.
Đang nghĩ, Minh trang bật cười cho cái đầu mê truyện trinh thám của mình bị ảnh hưởng. Cô vội vàng xua đi cái suy nghĩ kia.
Hải Quỳnh hít một hơi rồi tiến thẳng vào trong công ty, quyết mặt đối mặt với cái tên tổng giám đốc biến thái này. Nhưng thật may mắn, dường như hắn ta hôm nay không đi làm. Cũng đúng, bị cô cắn một cái thật mạnh trên môi, anh ta còn dám vác cái mặt đi làm thì đúnglà bái phục. Vậy là cô cứ an nhàn làm việc mà không lo lắng gì.
Nhưng trong công ty bỗng xuất hiện một cô gái ăn mặc rất đẹp, rất thời trang và cá tính, nhất là đôi bốt cô ta mang rất cao và cái mắt kính thời trang to đùng trên mặt cô ta. Cô ta cứ thế tiến vào trong phòng tổng giám đốc một cách ngang tàng mặc kệ trưởng phòng bảo rằng tồng giám đốc hôm nay nghỉ làm. Cứ như thể Tần Phong hay trốn tránh cô ta bằng cách nói mình đi vắng.
Cô ta mở cửa phòng Tần Phong nhìn quanh một lượt không thấy ai thì mới bực tức hậm hực dậm mạnh gót chân quay ra. Hải Quỳnh cứ nhìn chằm chằm vào đôi bốt cao tất rưỡi của cô ta rồi cứ tưởng tưởng ra cảnh cô ta lỡ bước xẹo chân một cái thì chắc là phải bó bột cả tháng, cô khẽ phì cười.
Không ngờ tiếng cười nhẹ của cô cũng có thể lọt vào tai cô gái kia, cô ta quay đầu nhìn lại về phía cô với anh mắt giận dữ. Dường như ai cũng quen với cảnh này rồi nên không ai lấy làm lạ. Nhưng thấy cô ta quay đầu nhìn Hải Quỳnh, ai cũng một phen vỡ mật lo sợ cho Hải Quỳnh.
Cô ta dậm mạnh chân đến trước mặt Hải Quỳnh hất mặt gọi:
- Cô kia…
Hải Quỳnh đang gập người cười bò thì nghe tiếng gọi vội ngẩng đầu lên nhìn. Cô gái kia cũng bỏ mắt kính ra nhìn cô đầy vẻ giận dữ, như con rồng cái bị đánh thức chuẩn bị phun lửa diệt sạch mọi thứ.
Nào ngờ khi Hải Quỳnh ngẩng mặt lên thì cô gái kia hoảng sợ đến độ lùi về sau mấy bước, thoảng thốt kếu lên:
- là cô….
Hải Quỳnh mở to đôi mắt nhìn rõ cô ta không chớp mắt. Cô gái trước mặt cô rất xinh đẹp, ăn bận toàn đồ hiệu, trên người toàn đồ trang sức đắt tiền. Đây là mẫu con gái được theo đuổi nhiều nhất hiện nay.
Gương mặt cô ta từ đỏ bừng tức giận chuyển sang trắng bệch vì kinh ngạc.
- Cô…cuối cùng cô cũng chịu xuất hiện ….- Cô gái đó run rẩy nhìn Hải Quỳnh nói.
Hải Quỳnh khó chịu nhìn cô ta, cô và cô gái này có quen nhau đâu mà bảo cuối cùng cô cũng chịu xuất hiện, lại nhìn thấy cô thì làm bộ dạng như gặp ma. Rõ là ăn nói vô duyên không đầu không đuôi. Nhìn cái kiểu cách ngang ngược của cô gái này, một là bạn gái của cái tay tổng giám đốc, hai là người thân của hắn. Đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã mà. Khó hiểu như nhau.
Mà đối phó với mấy dạng này chỉ có cách giả ngu, rồi làm khỉ nhăn răng ra mà cười. Bởi vì người ta nói: Không ai đánh người đang cười cả.
Vậy là Hải Quỳnh cứ bơ bơ mà cười chứ không thèm đáp lời cô ta gì cả. Cô gái kia nhìn thấy nụ cười làm như không có chuyện gì của Hải uỳnh thì tức giận lộn gan lên đầu. Ánh mắt cô ta nhìn Hải Quỳnh đầy giận dữ, đỏ cả mặt nhưng cổ họng thì nghẹn lại không nói thêm được lời nào. Cuối cùng cô ta giậm giày quay lưng bỏ đi.
Mấy người trong công ty đều thở phào nhẹ nhỏm và tỏ vẻ vui mừng vì cô nàng chảnh chọa và đanh đá này đã đi rồi. Chị Nga ngồi kế bên đá vào chân Hải Quỳnh:
- Này, em cũng lợi hại thật nha, dám bơ mặt trước cô ta.
- Bộ chí ta đáng sợ lắm hả – Hải Quỳnh nghi ngại hỏi.
- Còn phải nói – Chị Nga bĩu môi đáp – Cô ta dựa vào việc quen biết với tổng giám đốc mà phách lối vô cùng. Cái đồ cầm lông gà mà làm như lệnh tiễn vậy đó
Rồi chị nhìn Hải Quỳnh cười khùng khục nói:
- Có biết trong phòng này đặt cho cô ta biệt danh gì không?
- Là gì ?
- Sát thủ phe mông….- chị Nga nhẹ giọng


