nh nọt:
- Giỡn chút thôi mà…anh đừng giận, giận quá sẽ bị nỗi mụn mà mất đi vẻ đẹp trai ngời ngời của anh thôi.
Vầy đi ha, để chuộc tội, tụi em sẽ kết nạp anh vào nhóm Cà tụi em, đi đâu cũng không bỏ rơi anh, anh thấy sao.
- Được – Công gật gù vuốt cằm ra chiều đắc ý, đi chung với 5 cô gái dễ thương cũng là một sự hãnh diện khó ai có.
- Ok . Vậy phải tìm cho anh một biệt danh cà mới được – Phương Hồng gật đầu.
- Vậy cho anh làm cà rốt đi – Công bèn đề nghị.
- Không được, cà rốt đã có người làm rồi – Minh Trang bèn phản đối.
- Cà dĩa thì sao – Công suy ngẫm một lát rồi bèn đề nghị.
- Cũng không được, cà dĩa đã có người làm rồi – Lê Phương lên tiếng phản đối.
- Đối với người đàn ông duy nhất trong nhóm cà như anh thì phải đặt một cái tên thật độc, có một không hai trên đời này – Hải Quỳnh mím cười nói, Công không để ý thấy nước mắt Hải Quỳnh đã kéo màn nước vì phải nhịn cười.
- Hải Quỳnh nói đúng, tên của anh phải độc đáo mới được – Công gật gù tán thưởng.
- Em biết rồi, đặt tên là cà ông giặc đi – Ngọc Yến vỗ tay đề nghị.
- Cà ông giặc…có cái tên cà này sao – Công nhíu mày nhìn Giang hỏi.
- Đừng hỏi tui, tụi không rành chuyện chợ búa đâu – Giang phẩy tay đáp.
- Có…tất nhiên là có cà này – Minh Trang bèn lên tiếng xác nhận.
- Quyết định lấy tên này đi, vừa lạ vừa độc, có một không hai trên đời này – Lê Phương bèn hùa thêm một câu.
- Được, vậy thì quyết định lấy tên này đi – Công gật đầu đồng ý.
- Cha mẹ ơi, tao bị nội thương vì nín cười rồi tụi bây ơi – Phương Hồng nước mắt chảy ròng ròng la lên.
Ngay lặp tức cả bọn cùng lúc không nhịn được bèn tiếp tục ôm bụng cười nghiêng ngả. Công biết mình lại tiếp tục bị mắc lừa lần nữa thì tái mặt nhảm lại cái tên “cà ông giặc” kia. Sau đó thì….0
Giang vỗ lưng Công một cái thật mạnh cười trêu:
- Cho ông chừa cái tật ham hố đi.
- Anh không thèm chơi với mấy đứa nữa – Công vùng vằng đứng dậy định bỏ đi, cả nhóm bèn níu giữ lại.
- Tụi em sai rồi, không ghẹo anh nữa đâu – Phương Hồng nắm tay Công kéo lại.
- Tại vì chán quá, nên mới ghẹo anh cho vui thôi, đừng giận nữa, tìm cái gì chơi đi – Minh Trang bèn nói.
Công nghe vậy cũng bớt giận bèn ngồi xuống cúi thấp đầu bảo:
- Thật ra anh có đem theo một bộ bài, tụi mình chơi đánh bài đi.
- Được đó – Lê Phương mắt sáng rỡ vội gật đầu đồng ý.
- Chơi ăn gì ? Quẹt lọ ghẹ ha – Minh trang hỏi ngay tắp lự.
- Hay chơi quỳ gối – Phương Hồng bèn đề nghị.
- Tần Phong thì tụi anh lo được. Cái chính là có thầy Vũ ở đây thì khó chơi lắm, cắm cờ bạc mà – Giang cũng chụm đầu vào bảo.
- Vầy đi, người nào đó hy sinh dụ thầy đi nơi khác đi – Công liếm môi nói.
Cả nhóm bèn quay sang nhìn Hải Quỳnh, hải Quỳnh hơi tái mặt khi bị nhìn chằm chằm như vậy.
- Sao lại là mình.
- Bà đâu có biết chơi đánh bài, ngoan đi hy sinh thân mình vì những đứa bẹn thân yêu đi – Minh Trang bèn lên tiếng dụ dỗ.
- Nhưng mà nhưng mà ….mình biết dụ thầy làm sao – Hải Quỳnh sợ sệt hỏi.
- Rủ thầy đi đâu đó đi – Phương Hồng bèn đề nghị.
- Được rồi…cứ đến gặp thầy đi rồi tính – Lê Phương bèn giục.
Vậy là cả nhóm bắt ép Hải Quỳnh đi tìm Khánh Vũ, giả vờ như vô tình đi ngang thì gặp bàn chào:
- Tụi em chào thầy
Khánh Vũ cũng cười chào lại rồi hỏi:
- Mấy em định đi đâu vậy?
- Hải Quỳnh thích đi ngắm sao, nhưng tụi em thì lại không thích ngắm lắm cho nên định đưa Hải Quỳnh ra bờ sông rồi trở về, kẹt nỗi, Hải Quỳnh lại sợ ở một mình – Minh trang chép miệng than thở.
- Thầy ơi, bây giờ Thầy rảnh phải không thầy, thấy dẫn bạn ấy đi ngắm sao nha thầy – Lê Phương bèn nũng nịu năn nỉ.
Khánh Vũ ngước mắt nhìn hải Quỳnh:
- Em muốn đi ngắm sao hả?
Thấy Hải Quỳnh chần chừ thì Phương Hồng bèn huých vào người cô một cái, Hải Quỳnh bèn gật đầu.
- Vậy để thầy dẫn em đi – Khánh Vũ mĩm cười dịu dàng đáp.
- Hoan hô thầy….thầy muôn năm – Cả bọn reo lên mừng rỡ.
- Vậy tụi em giao Hải Quỳnh cho thầy đó nha, tụi em đi đây – Minh Trang bèn đẩy Hải Quỳnh về phía Khánh vũ rồi cười thích chí cùng mấy người kia chạy đi.
- Đi thôi, chúng ta ra bờ sông – Khánh Vũ hất đầu ra hiệu cho hải Quỳnh cùng đi.
Hải Quỳnh bèn im lặng đi theo Khánh Vũ. Chỉ mấy phút hai người đã ra được tới bờ sông, bờ sông ban đêm phản phất ánh trăng huyền ảo rất đẹp, lấp lánh ánh sáng cùng với những chuyển động nhẹ nhàng của mặt hồ khi có gió thổi qua càng khiến cho phong cảnh trở nên thơ mộng hơn.
Bóng hai người im lặng chậm rãi đi bên cạnh nhau thả xuống dòng sông, trông họ cứ như một đôi tình nhân đang tận hưởng cảm giác tình yêu ngọt ngào.
Bất chợt Hải Quỳnh không cẩn thận đạp lên một vật gì đó suýt ngã, Khánh Vũ bèn đỡ lấy cô giữ lại. Tay anh vòng ôm sat bờ eo nhỏ nhắm mềm mại của Hải Quỳnh, tay cô ôm lấy cánh tay của anh, hơi thở cả hai người phả ra trong đêm lạnh ấm áp vô cùng, mùi hương trên mái tóc của cô tỏa ra khiến tim Khánh Vũ đập mạnh.
Hải Quỳnh xấu hổ buông Khánh Vũ ra rồi lí nhí nói:
- Cám ơn thầy.
Khánh vũ cười rồi ngẩng đầu nhìn lên trời:
- Đêm nay sao nhiều quá. Đẹp thật.
- Đúng vậy.
Hai người cùng nhau ngẩng đầu nhìn sao rồi cùng trò chuyện, chủ đề của họ là giáo sư Trình – ba Hải Quỳnh.
Sau đó đề tài chuyển về những trò nghịch ngợm lúc nhỏ của họ, cả hai nhận ra họ có cùng tư duy thở nhỏ như nhau, cảm thấy khoảng cách thầy trò dường như bị thu hẹp lại. Dường như hai người họ có một sự hòa hợp kì lạ.
Mái tóc ngắn của Hải Quỳnh bị gió cuốn phất phơ trước mặt, Khánh Vũ đột nhiên đưa tay tém những lọn tóc tinh nghịch kia về sau mang tai của H


