c xong rồi, thấy tụi em có giỏi không?
- Ừhm…tụi em giỏi lắm – Tần Phong gật đầu, ánh mắt khẽ lướt qua gương mặt của Hải Quỳnh.
Dạy học xong, cùng mọi người bắt sâu trên mảnh vườn trồng rau của trại trẻ. Con gái thì chỉ ngồi nhổ cỏ vườn nhưng bọn con trai thì vận động nhiều hơn nên mình mãy chẳng mấy chốc ướt đẫm mồ hôi, cuối cùng là cưỡi phăng áo ra rồi vén quần tiếp tục hăng say làm việc.
- Đàn ông quyến rũ nhất lúc là khi họ chuyên tâm làm việc, nhìn mồ hôi họ chảy trên những thân hình vãm vỡ kìa, vậy mà bây giờ tụi mình mới được nhìn thấy – Lê Phương lộ rõ bản tính mê trai ra nhìn không chớp mắt.
Công nghe thấy thế bèn đứng ngay bên cạnh tằng hắng vài cái rồi làm vài động tác vươn vai, Lê Phương liếc mắt nhìn qua bèn trêu:
- Ai mua con khô cá đuối này vậy.
Công như người bị đấm vô mặt một cái thật đau tức giận định quay sang bẹo tai Lê Phương thì Ngọc Yến đã lên tiếng:
- Thân hình của anh Công được xem là một nét đẹp tiềm ẩn.
- Em đúng là có mắt nhìn người – Công nghe vậy đắc ý gật đầu.
- Dạ, nét đẹp tiềm ẩn, tìm hoài ẩn hoài – Minh Trang cười phá lên trêu – Nhìn anh Tần Phong kìa, người ta như vậy mới gọi là hoàn hảo, 8 múi, còn anh toàn thấy dao găm không.
- Xí…không thèm nói với mấy đứa nữa, anh đi làm việc.
Cả bọn nhìn Công tức tối bỏ đi thì mũm mĩm cười. Minh Trang quay mặt nhìn thấy Khánh Vũ cũng đang làm cùng mọi người thì khẽ lại gần Hải Quỳnh đưa ly nước bảo:
- Mau mời thầy ly nước đi.
Hải Quỳnh biết các bạn cố tình trêu mình nên lắc đầu, Phương Hồng bèn chạy đến kéo cô đừng dậy:
- Mau lên….có gì mà ngại.
Bị các bạn thúc hối, Hải Quỳnh đỏ cả mặt cầm ly nước đến mời Khánh Vũ uống nước.
- Em mời thầy uống nước.
- Cám ơn em – Khánh Vũ đang cuốc đất thì đưa tay quệt lấy giọt mồ hôi trên mặt mình rồi đón lấy ly nước, mà không ngờ lại khiến gương mặt dính bùn .
Hải Quỳnh thấy mồ hôi chạy trên mặt Khánh Vũ rất nhiều, lại thấy vết dơ trên mặt Khánh Vũ thì rút khăn ra ấp úng nói:
- Để em giúp thầy lau mồ hôi.
Khánh Vũ cười gật đầu. Hải Quỳnh bèn giúp anh lau mồ hôi, hành động hai người thân mật vô cùng khiến mọi người cười khúc khích trêu chọc, càng làm hai người đỏ bừng mặt xấu hổ, vội vàng lãng đi hai nơi.
Tần Phong nhìn thấy cảnh đó, đột nhiên thấy khó chịu vô cùng, dường như cái nóng bên ngoài đã len lõi vào bên trong anh gây khó chịu. Anh ra sức cuốc đất trút hết bực tức ra bên ngoài.
Chất béo chính là kẻ thù của phụ nữ, nhất là với mấy cô nàng đang giữ eo như nhóm Ngũ long công chúa. Đặc biệt là Hải Quỳnh, từ nhỏ đến lớn, cô chưa từng ăn thịt mỡ, chỉ cần thấy thịt mỡ là khiến cô nghẹn họng, không thể nuốt bất cứ thứ gì.
Vậy mà từ lúc chuyển việc nấu ăn cho các bạn nữ khác thì không ngày nào là cô không thấy thịt mỡ. Mà hầu như đếu là thịt kho chứ không phải chiên hay nướng.
Hôm trước miễn cưỡng là nồi thịt ba rọi kho, nạt nhiều hơn mỡ, đành sắn nạt ăn, còn mỡ thì dồn hết cho anh chàng khô cá đuối Công ăn để bổ béo mà có thân hình ít nhất cũng 4 múi.
Nhưng hôm nay thì nguyên một tô thịt nọng toàn mỡ là mỡ không, những ván mỡ lên láng nhìn thấy mà phát run, mặc dù đã chuẩn bị tinh thần nhưng Hải Quỳnh không kìm nén được mà ói ngay tại bàn, ảnh hưởng vô cùng đến bữa ăn của mọi người. Cô vội vàng xin lỗi rồi thu dọn chiến tích của mình.
- Tại sao ngày nào cũng ăn toàn thịt mỡ hết vậy – Minh Trang đập đũa tức giận khi nhìn thấy Hải QUỳnh đáng thương lau dọn vết ói của mình.
Trước đây, bọn họ đi chợ mua toàn đồ ăn ngon về nấu, mặc dù bọn họ cũng phải bỏ tiền túi ra nhưng tiền ăn chẳng phải đã được tăng thêm rất nhiều hay sao.
- Là do mấy đứa em nhỏ ốm quá, ăn thịt mỡ sẽ bổ sung một chút trọng lượng cho các em ấy – Nguyên Thu nhướn mày trả lời.
Thực chất cô ta và mấy người kia đã ăn uống ở ngoài chợ no đủ rồi về đây chỉ ngồi góp mặt cho có để mọi người không nghi ngờ mà thôi. Nghe bác hàng thịt hỏi về nhóm 5 người bọn họ lại nghe bác kể Hải Quỳnh rất sợ thịt mỡ nên cô ta mới cố tình nấu toàn thịt mợ như vậy. Và nhanh chóng tìm cho mình một cái cớ hợp lí vô cùng.
- Có phải em thích ăn thịt mỡ không? – Cô ta cuối đầu hỏi một em nhỏ đang cắn miếng thịt mở nhai ngon lành.
- Dạ, em thích thịt mỡ lắm, vừa mềm vừa béo – Em bé thật thà trả lời.
- Thấy chưa, chúng ta đến đây là vì các em ấy chứ không phải cái kiểu đi chơi như các cô. Các cô không ăn được thì nhịn đói – Cô ta vênh mắt thách thức nói.
- Vậy từ nay tụi em sẽ tự nấu ăn riêng – Lê Phương cũng quăng đôi đũa xuống bàn nói.
- Không được!
Cứ tưởng người phản đối là Nguyên Thu, nào ngờ lại là Tần Phong. Anh cũng bỏ đũa xuống ngẩng đầu nói:
- Chúng ta đang sinh hoạt tập thể, phải thuận theo mọi người. Tuy không phải như học quân sự nhưng cũng phải có kỷ luật nghiêm chỉnh. Mọi người không ai có ý kiến gì thì các em cũng phải tuân theo. Mau ngồi xuống ăn đi.
Nhưng Hải Quỳnh nhìn thấy tô thịt mỡ thì thấy choáng cả mặt, cô sợ mình lại tiếp tục ói nữa nên đứng bật dậy nói:
- Xin lỗi, em không thể ngồi ăn được.
Nói xong cô định ra ngoài hít thở không khí trong lành để kìm nén cơn chợn trạo trong lòng mình.
- Đứng lại – Tần Phong quát lên – Em xem thường lời nói của tôi à.
Hải Quỳnh bị cơn choáng voáng và khó chịu trong người khiến cô bức bối nên sẵn giọng nói:
- Bây giờ tôi không muốn ăn nữa, không được sao.
- Tôi là người hướng dẫn và phụ trách các em, nếu như các em có gì thì tôi sẽ là người chịu trách nhiệm. Trên thế giới này còn rất nhiều người chết vì đói. Em có cái ăn cái mặc sung sướng hơn người rồi có biết không hả. Ngay cả em bé mẫu giáo còn biết là không nên lãng phí thức ăn, em lớn chừng này rồi mà không hiểu đạo lí này sao. Thật không biết tại sao mẹ em không dạy em đi


