ng lẽ em muốn tôi đứng đây suốt đêm với em à.
- Hay là anh hát đi…- Hải Quỳnh cười ngượng đề nghị.
Tần Phong lừ mắt nhìn cô một cái rồi dựa lưng vào tường. Hải Quỳnh không hiểu ý anh là sao nên cứ đứng đó nhìn, Tần Phong thấy vậy liền mắng:
- Còn không mau vào.
- Vâng…- Hải Quỳnh vội vã đi vào.
Vừa vào tới nơi, thì Hải Quỳnh đã nghe một giai điệu mượt mà.
On a dark desert highway
Cool wind in my hair
Warm smell of colitas
Rising up through the air
Up ahead in the distance
I saw a shimmering light
My head grew heavy, and my sight grew dim
I had to stop for the night
There she stood in the doorway
I heard the mission bell
And I was thinking to myself
This could be Heaven or this could be Hell
Then she lit up a candle
And she showed me the way
There were voices down the corridor
I thought I heard them say
Welcome to the Hotel California
Such a lovely place
Such a lovely place (background)
Such a lovely face
Plenty of room at the Hotel California
Any time of year
Any time of year (background)
You can find it here
You can find it here
Her mind is Tiffany twisted
She’s got the Mercedes bends
She’s got a lot of pretty, pretty boys
That she calls friends
How they dance in the courtyard
Sweet summer sweat
Some dance to remember
Some dance to forget
So I called up the Captain
Please bring me my wine
He said
We haven’t had that spirit here since 1969
And still those voices are calling from far away
Wake you up in the middle of the night
Just to hear them say
Welcome to the Hotel California
Such a lovely Place
Such a lovely Place (background)
Such a lovely face
They’re livin’ it up at the Hotel California
What a nice surprise
What a nice surprise (background)
Bring your alibies
Mirrors on the ceiling
Pink champagne on ice
And she said
We are all just prisoners here
Of our own device
And in the master’s chambers
They gathered for the feast
They stab it with their steely knives
But they just can’t kill the beast
Last thing I remember
I was running for the door
I had to find the passage back to the place I was before
Relax said the nightman
We are programed to recieve
You can check out any time you like
But you can never leave
Trên xa lộ sa mạc u tối, gió mát tung tóc tôi
xông nồng lên mùi nụ cỏ, bốc lên cao suốt không trung
Xa xa ngay ở phía trước, tôi đã thấy ánh sáng lung linh
Đầu tôi thấy nằng nặng và đường xá lờ mờ
Tôi phải dừng lại ở qua đêm
Cô gái kia đã đứng ở ngưỡng cửa;
Tôi nghe tiếng chuông nhà thờ
nên tôi trầm ngâm và tự nhủ
Nơi đây có thể là _ thiên đường hay ngục địa
Rồi nàng thắp cây đèn cầy đó
và chỉ đường cho tôi vào
Tiếng xì xào nghe dọc theo hành lang đó,
Hình như họ có ra tiếng…
Chào mừng, mời vào Khách sạn _ California
Một nơi thật dễ thương
Gương mặt thật dễ yêu
Có rất nhiều phòng ở Khách sạn _California
Suốt tháng quanh năm, cần phòng sẽ có ngay
Tâm trí chứa đời sống xa hoa,
và có xe Mercedes Bends
Nàng có nhiều cậu ai cũng bảnh bao đẹp trai,
gọi là các bạn mình
Họ khiêu vũ ở sân trong,
mồ hôi chín mùi
Có đứa nhảy để mường tượng, hay là để quên đi Thế rồi tôi gọi anh trực tầng
“Xin cho một ly riệu”
“Ở đây chưa từng có tâm hồn đó _từ hồi năm sáu mươi chín”
Và mấy lời xì xào kia vẫn còn kêu gọi _ từ xa
Làm ai cũng giật mình dậy vào giữa đêm khuya
Chỉ để nghe họ nói…
Chào mừng bạn đến Khách sạn California
Một nơi thật dễ yêu
Gương mặt thật dễ thương
Họ sống thật xa hoa ở Khách sạn California
Thật ngạc nhiên đáng mừng, đem theo cớ ngoại phạm
Nhiều tấm gương trên trần nhà,
Champagne hường trên nước đá
Nàng nói: “Chúng ta ai cũng là tù nhân đây,
của điều mình làm ra”
Và trong các phòng của chủ nhân
Họ họp lại dự yến tiệc
Họ đâm nó với mấy con dao thép
Nhưng họ không giết được con thú
Điều chót mà tôi nhớ lại, tôi đang
chạy nhanh ra tới cửa
Tôi phải đi tìm cho ra ngõ về
đi tới chỗ tôi ở lúc trước
“Đừng lo,” ông gát cổng nói
Sứ mệnh chúng tôi là tiếp nhận.
Ai ghi tên ra về lúc nào cũng được
Nhưng không thể rời khỏi đây
Tần Phong hát rất hay bài hát trữ tình này khiến Hải Quỳnh nghe xong xúc động vô cùng, dường như trong lòng đã không còn sự sợ hãi nữa.
Khi cô bước ra ngoài, trong người thấy nhẹ nhõm và thoải mái hơn rất nhiều nhưng sự xấu hổ khiến cô không biết nên cảm ơn Tần Phong như thế nào. Tần Phong không nói gì chỉ ngẩng đầu lên hỏi khẽ:
- Xong rồi chứ.
Hải Quỳnh cắn môi cúi mặt gật đầu. Tần Phong không hỏi gì thêm xoay người nhẹ bước đi (phong độ quá đi mất). Hải Quỳnh đành lẽo đão theo sau anh. Tần Phong đưa Hải Quỳnh tới cửa phòng thì quay người bỏ đi không nói thêm câu gì.
Hải Quỳnh muốn gọi với theo nói một câu cảm ơn nhưng chợt nghĩ bây giờ đã là nữa đêm yên tĩnh không nên làm ồn. Lại thấy Tần Phong không trở về phòng ngủ mà đi hướng ngược lại thì trong lòng hơi thắc mắc, sẵn dịp cô tĩnh ngủ nên quyết định đi theo sau Tần Phong để nói tiếng cám ơn.
Tần Phong đi ra chỗ đốt lửa ban nãy nhóm lên một ngọn lửa sưởi ấm. Lát sau, Hải Quỳnh mò mẫm cũng lấ được mấy cũ khoai ở trong bếp gần đó đưa đến trước mặt Tần Phong, cười bảo:
- Lúc này mà ăn khoai lang nướng thì không còn gì bằng.
Tần Phong không nói gì cứ để mặt Hải Quỳnh ngồi bên cạnh vùi hai củ khoai vào trong đống lửa đang cháy bừng. Lát sau, Tần Phong mới lên tiếng hỏi:
- Sao không chịu ngủ.
- Em không ngủ được…khoai chín rồi – Hải Quỳnh vội dùng cây khều hai củ khoai đã chín thơm ngát kia ra, rồi giục…- Mau ăn đi, kẻo nguội hết ngon.
Cô vội vàng cầm củ khoai lên nhưng nóng quá đành thả lăn xuống rồi đưa hai bàn tay nắm chặt lỗ tai mình.
- Đồ ngốc…- Tần Phong khẽ cười nhìn bộ dạng háo hức của Hải Quỳnh mắng yêu .
Hai người cầm cũ khoai thảy

