bắt mạch cho tôi, nói bằng giọng rất đỗi dịu dàng: “Thế nào rồi? Em có cảm thấy khó chịu ở đâu không?”
“Không có”. Giọng của tôi vẫn khàn khàn, mặc dù đã khá hơn lúc nãy nhiều, nhưng vẫn khó chịu, “Họng của tôi hơi…”
“Không sao đâu, vừa mới tỉnh lại mà”. Sự dịu dàng này hình như không phù hợp lắm với thói quen nghề nghiệp bác sĩ của anh ta, dường như có vẻ hơi quá đà thái quá, khiến tôi cảm thấy ngượng ngùng. Tôi nói: “Tôi… đã ngủ rất lâu rồi sao?”
“Hôm nay là ngày thứ mười hai, nhưng vẫn may, coi như đã ổn cả rồi”.
“Mười hai ngày?” Tôi gắng gượng ngồi dậy, nhưng toàn thân đau nhức, đau đến độ tôi kêu rên mãi, anh ta vội vàng, cẩn thận đỡ tôi nằm trở lại: “Em nằm im đừng cử động, anh sẽ vặn cao giường lên cho em”. Anh ta đi xuống cuối giường, vừa vặn cao giường vừa tiếp tục nói, “Xem em kìa, vẫn tính khí ấy, gặp chuyện gì cũng cuống lên như vậy, bây giờ em vẫn còn yếu lắm, phải nghỉ ngơi nhiều”.
Ồ! Đúng là gặp ma rồi! Điều tôi quan tâm lúc này không phải là sức khỏe của tôi, mà là căn phòng bệnh này khiến tôi cảm thấy bất an. Qua cấu tạo và cách bày biện bố trí ở gian phòng này, có thể nhận thấy đây có lẽ là một phòng bệnh cao cấp, anh ta bảo tôi nghỉ ngơi nhiều, lẽ nào ở đây không phải mất tiền? Hơn nữa, không ngờ tôi đã ở đây những mười hai ngày rồi! Còn cả giọng điệu lời nói của anh ta với tôi nữa, hứ, cứ như thể tôi rất thân quen với anh ta vậy.
Tôi hỏi anh ta: “Người nhà của tôi có biết không?”
“Ừ, biết cả rồi”.
“Ồ!” Xem ra bố mẹ tôi đã từ quê ra. Tôi lại nhìn xung quanh, vẫn cảm thấy có áp lực mà tôi khó có thể chịu đựng nổi. Bình thường, nếu bị bệnh, thì cũng chỉ đến khám ở những phòng khám nho nhỏ, đã bao giờ ở trong một phòng bệnh sang trọng như thế này đâu. Cuộc sống của bố mẹ tôi vốn đã không dễ dàng gì, bây giờ tôi tỉnh lại rồi, cần phải về nhà càng sớm càng tốt. Tôi nhìn anh ta, “Thế, bao giờ tôi có thể về được?”
"Đã thông báo cho ông Lôi rồi, ông ấy sẽ đến đón em, nhưng với tình hình thể trạng của em hiện thời, vẫn chưa nên ra viện, cần phải theo dõi thêm mấy ngày nữa”.
Lại là ông Lôi! Tôi không hiểu, tôi muốn về nhà, sao lại không thông báo cho bố mẹ tôi, mà lại thông báo cho cái ông Lôi nào đó, còn để ông ta đến đón tôi, rốt cuộc ông ta là ai? Có quan hệ gì với tôi?
Đúng lúc đó, cô y tá bước vào, cô ta nói: “Bác sĩ Mễ, đã gọi điện rồi, ông Lôi nói, ông ấy sẽ đến ngay”.
“Ừ, được rồi”.
Tôi không nhịn nổi nữa, nhìn anh ta đầy băn khoăn: “Ơ, bác sĩ Mễ, anh có thể nói cho tôi biết, cái người… ông Lôi là… là ai được không?”
Anh ta ngẩn người, “Gì cơ?”
“Anh có thể nói cho tôi biết ông Lôi là ai không? Tôi muốn về nhà, sao lại phải báo ông ấy đến đón tôi?”
“Em không quen ông Lôi?” Giọng anh ta chợt cao vút, nhìn tôi với ánh mắt vô cùng sửng sốt.
Tôi mơ màng lắc đầu: “Không quen!”
Họ cùng ngơ ngác nhìn nhau như thể câu nói của tôi khiến họ không thể nào tin nổi. Cô y tá đó há to miệng, hồi lâu mới lẩm bẩm: “Sao lại như vậy được?”
“Đợi đã”. Bác sĩ Mễ sắc mặt nặng nề ngồi xuống cạnh giường tôi, anh ta nhìn tôi chằm chằm không hề chớp mắt, giống như đang suy đoán điều gì, ánh mắt đó khiến tôi cảm thấy rất thoải mái và cũng khiến tôi vô cùng băn khoăn. Lát sau, anh ta khẽ nói: “Em hãy thử thả lỏng mình… Em thực sự không quen biết ông Lôi sao?”
Tôi ngất xỉu mất! Có quen biết với ông Lôi hay không thì liên quan gì đến việc tôi thả lỏng cơ thể chứ? Nhưng ngược lại, chính tôi lại bị anh ta làm cho mơ hồ, chẳng thể hiểu nổi chuyện gì, qua ngữ khí của anh ta, tôi không chỉ quen biết ông Lôi, mà còn vô cùng thân thích. Lẽ nào con người này thực sự có quan hệ gì đó với tôi? Tôi chớp chớp mắt, cố gắng lục lại mọi ký ức có liên quan đến ông Lôi, cuối cùng vẫn là một mảng trắng toát. Tôi nói: “Rất đáng tiếc, tôi thực sự không quen biết ông ta”. Tiếp đến, tôi lại hỏi luôn: “Tôi lẽ ra phải quen biết ông ta sao? Rốt cuộc ông ta là ai? Ông ta làm gì?”
Anh ta không trả lời câu hỏi của tôi, mà hỏi ngược lại: “Em có quen anh không?”
“Không quen, trước đây chúng ta đã từng gặp nhau sao?”
Anh ta không nói gì nữa, trên mặt hiện ra thái độ vô cùng phức tạp khó mà diễn tả được thành lời, ánh mắt có vẻ đau buồn, như thể tôi là người mắc căn bệnh không thể nào cứu chữa được. Trầm ngâm giây lát, anh ta giơ một ngón tay lên: “Đây là mấy?”
“Ơ?” Tôi nhíu mày, không hiểu anh ta đang giở trò gì, nhưng vẫn trả lời anh ta, “Một chứ còn gì, mà sao?”
“Rất tốt, thế đây?” Anh ta gật đầu vẻ hài lòng, rồi lại giơ ba ngón tay. “Ba”.
Khi anh ta lại định giơ tám ngón tay, tôi nổi giận, cảm thấy mình giống như là con khỉ trong rạp xiếc bị người ta đùa bỡn. Tôi hất mạnh tay anh ta ra: “Anh cho rằng tôi là con ngốc à? Lẽ nào tôi không quen cái ông Lôi dở hơi gì đó thì tôi đã trở thành kẻ tâm thần rồi sao? Chưa từng thấy một người bác sĩ nào giống như anh cả!”
“Ồ, không, đương nhiên anh không có ý như vậy, em đừng tức giận vội”. Anh ta cuống cuồng giải thích, sau đó thận trọng lên tiếng hỏi: “Vậy thì… em có còn nhớ mình tên là gì không?”
Tôi bực bội lườm anh ta một cái, trông anh ta thật giống anh chàng thư sinh trói gà không chặt, “Đương nhiên là nhớ rồi, tôi tên là Cổ Tiểu Yên!”
Đúng lúc đó, tôi nhìn thấy cô y tá lấy tay che miệng, trông bộ dạng hoảng sợ như gặp ma mà không dám kêu lên.
Thật đúng là một bệnh viện kỳ lạ, bác sĩ kỳ lạ, y tá kỳ lạ!
37
Bỗng chốc có tới mấy người nữa cùng bước vào phòng, tôi chẳng quen ai cả. Còn chưa kịp để tôi hiểu ra đã xảy ra chuyện gì, liền bị một người phụ nữ trung niên vàng ngọc đầy người, toàn thân toát ra vẻ cao sang ôm chặt vào lòng, cũng chẳng buồn quan tâm xem tôi có bằng lòng đón nhận vòng tay của bà hay không. Nước mắt nước mũi của bà chà hết cả vào người tôi, “Bồ tát phù hộ, cuối cùng cháu cũng tỉnh lại rồi, cháu biết không, suýt nữa cháu đã làm cho chúng ta sợ đứng tim…”
Tôi bị hành động này của bà làm cho đầu óc quay cuồng, cũng bị bà ôm chặt đến độ sắp không thở nổi, mùi phấn và nước

