, ra vào tùy thích, liệu có phải là tôi cũng có thể làm được như vậy không?
Nghĩ đến đây, tôi quyết định thử xem sao, thế là tôi liền nhắm mắt lại, tập trung tinh thần, nhủ thầm trong lòng: “Tôi muốn thoát ra khỏi thân xác Lôi Hiểu!”
Nhưng khi tôi mở mắt ra, tôi phát hiện ra mình vẫn ở trong vòng tay của ông Lôi, vẫn giống như người thường cảm nhận được đây là cơ thể của tôi lại hình như không phải là của tôi. Tôi vô cùng băn khoăn hoài nghi, sao tôi lại không thể có khả năng phép thuật giống như những con ma khác? Lẽ nào trên phim ảnh đều chỉ là lừa gạt mà thôi? Hay là tôi chưa tìm ra được cách thức đúng, đã bỏ sót quy trình nào đó?
Vậy thì, rốt cuộc bây giờ tôi là người hay là ma?
Nếu như tôi là người, tại sao tôi lại vô cớ biến thành Lôi Hiểu? Nếu tôi là ma, tại sao tôi lại không có khả năng ẩn hiện? Còn nữa, rốt cuộc tôi đã bị chết như thế nào? Tôi nhớ, lúc ở trong nhà vệ sinh trong ngôi nhà ma, sau khi nhìn thấy Diêu Giai bị lột da mặt, liền mất đi tri giác. Lẽ nào lúc đó tôi bị sợ hãi quá độ, mà chết luôn?
Thật loạn quá!
“Cháu mệt quá!” Tôi thực sự rất mệt, dường như toàn bộ sức lực trong cơ thể và tư tưởng đều bị rút cạn, chỉ còn lại một cơ thể trống rỗng.
“Được, bố đưa con vào giường nghỉ ngơi”.
Nói xong, ông Lôi bế tôi lên, cẩn thận đặt tôi xuống giường, khẽ khàng vuốt tóc, sau khi thấy tôi nhắm mắt lại, ông khẽ hỏi bác sĩ Mễ: “Vừa rồi con bé sao lại như vậy?”
“Cháu nghĩ, cô Lôi trước khi bị mất trí nhớ có lẽ đã chịu đựng nỗi kích động nào đó, trải qua sự việc người bình thường không thể tưởng tượng nổi, tạo thành tổn thương rất lớn, thậm chí là hoảng sợ kinh hãi, dẫn đến việc mất trí, những sự việc đó cũng tạm thời bị phong tỏa cùng với việc mất trí của cô ấy. Vừa rồi, rất có khả năng cô ấy nhìn thấy thứ gì đó liên quan tới những sự việc đó, do đó đã kích thích khối kí ức bị phong tỏa của cô ấy, có thể chỉ có một chút thôi, nhưng trước khi cô ấy hoàn toàn hồi phục trí nhớ, tất cả những mảnh kí ức mơ hồ này khiến cô ấy khó mà chịu đựng nổi, cho nên, vừa rồi cô ấy mới kích động như vậy, sợ hãi như vậy”.
“Vậy bây giờ phải làm thế nào?”
“Bác đừng quá lo lắng, nếu quá lo lắng, có thể sẽ phản tác dụng, có thể từ từ gợi ý cho cô ấy nhắc đến những sự việc trước đây, bao gồm cả những sự việc lúc còn nhỏ cũng được, những nhớ chú ý không được kích động cô ấy, nếu cần, cháu nghĩ có thể điều trị tâm lý cho cô ấy”.
Tôi không còn sức lực để mà tranh luận với anh ta về việc tôi bị mất trí, huống hồ, mặt của tôi đã không phải là của chính mình nữa rồi, tôi làm gì có lý do nào dính da mặt của Lôi Hiểu mà lại nói mình là Cổ Tiểu Yên?
Tôi mở mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết rèm cửa bị ai kéo ra từ lúc nào, ánh sáng rực rỡ giống như lưỡi dao chia đôi tôi với cái thế giới này, tất cả đều trở nên không chân thực, huyền ảo như trong cõi mộng. Đúng vậy, tôi đã bị nhốt trong một cơn ác mộng mãi mãi không bao giờ có thể tỉnh lại được, thậm chí, tôi còn không biết là mình đang sống hay là đã chết rồi, thật quá khôi hài hay là quá bi thương!
Tôi hỏi cái người danh xưng là Thượng đế, rốt cuộc ngài đã đùa bỡn với tôi một trò đùa ra sao?
Ông Lôi thấy tôi mở mắt ra, vội nắm lấy tay tôi, dịu dàng hỏi: “Hiểu Hiểu, sao thế? Bố ở đây bảo vệ con, con đừng sợ, hãy ngủ ngoan đi, đừng suy nghĩ gì, ngoan nào!”
Tôi ngẩn người nhìn ông, người đàn ông này vốn chẳng có chút quan hệ gì với tôi, lại biến thành bố tôi, thế sao tránh khỏi sự hoài nghi đối với thế giới này được chứ? Tôi uể oải nhếch môi: “Con muốn về nhà”.
“Bác sĩ Mễ, tôi có thể đưa con bé về nhà được không?”
“Việc này…" Bác sĩ Mễ nhìn tôi với vẻ mặt khó coi. Ngay từ đầu tôi đã cảm thấy ánh mắt anh ta nhìn tôi có gì đó hơi kỳ lạ, trong đó ẩn chứa quá nhiều cảm xúc phức tạp, có sự mong đợi, có thương xót yêu thương, còn có cả chút gì đó ám muội. Tôi đoán, có lẽ là ám hiệu ngầm giữa anh ta và Lôi Hiểu, trong mắt anh ta, tôi chính là Lôi Hiểu, mà trên thực tế, tôi không phải, cho nên tôi không thể nào có được ám hiệu ngầm đối với anh ta.
Tôi tránh né ánh mắt của anh ta, lại nói thêm lần nữa: “Con muốn về nhà”. Bây giờ bất luận tôi là ai, tôi cũng đều không muốn tiếp tục ở lại đây nữa, cho dù chỉ là một phút một giây.
Ông Lôi không suy nghĩ thêm nữa: “Được, bố đưa con về”.
Bác sĩ Mễ nghĩ một lát, nói: “Vậy… cũng được, có thể sau khi về nhà sẽ có lợi cho việc hồi phục trí nhớ của cô ấy. Bây giờ cháu sẽ đi làm thủ tục xuất viện cho cô ấy”.
“Được, cảm ơn cháu!”
Thực ra, bây giờ nơi tôi muốn về nhất chính là cửa hàng của mẹ tôi, có lẽ bố mẹ tôi đã từ quê ra lâu rồi, nếu như không thấy tôi, chắc chắn họ sẽ vô cùng lo lắng. Nhưng bây giờ tôi tôi không quay về được nữa, tôi đã không còn là chính tôi, cho dù tôi có đứng trước mặt họ, chắc chắn họ cũng không thể nhận ra tôi.
Tôi đã biến thành Lôi Hiểu – con gái độc nhất của Tổng Giám đốc tập đoàn Quốc tế Vạn Kim – Lôi Cận Nam, là người thừa kế món tài sản khổng lồ!
Tôi chấp nhận cái sự thật hoang đường không tài nào tin nổi này, bước vào tòa nhà hào nhoáng sang trọng của nhà họ Lôi, đó là nơi vốn không thuộc về tôi.
39
Nếu có một ngày nào đó, sau một đêm tỉnh dậy, bạn đột nhiên phát hiện ra, mình từ một cô gái nhà quê nghèo khổ biến thành người thừa kế của gia sản kếch sù, bạn sẽ thế nào?
Tôi không thể nào hình dung được tâm trạng phức tạp mà sự việc này mang lại cho tôi. Nó giống như một ngọn núi đè nặng khiến tôi không thể nào thở được, khuôn mặt của tôi biến thành người khác đã khiến tôi không thể nào chấp nhận được, bây giờ lại có thêm thân phận mới khác hẳn với Cổ Tiểu Yên một trời một vực càng khiến cho tôi kinh hoàng sửng sốt. Khi tôi vừa bước chân vào tòa biệt thự sang trọng rộng tới nghìn mét vuông, cả người tôi như chao đảo, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Lôi Cận Nam, dì Phấn, còn và vú Ngũ ân cần hỏi han, nhưng tôi không nghe thấy gì cả, chỉ đứng đần người như một cây cột gỗ ở đó, hồi lâu cũng vẫn

