n gái bà đã biến thành người khác thế nào đây? Bà sẽ sợ hãi đến đờ đẫn mất!
Tôi mím chặt môi, ấn số điện thoại của mẹ, con tim tôi chợt trào dâng cảm giác đau đớn không thể nói thành lời, giống như có một mũi kim đang liên tục cắm phập vào tim. Mẹ ơi, nếu như giờ đây con đứng trước mặt mẹ với bộ dạng mới này, liệu mẹ có thể nhận được ra con là con gái của mẹ hay không? Trong lòng tôi xót xa rầu rĩ, nước mắt tuôn rơi, từ trong cổ họng khẽ thốt ra một tiếng nghẹn ngào: “Mẹ…”
“Mẹ!”
Tiếng “mẹ” này gần như phát ra đồng thời cùng với tôi, hơn nữa còn át cả tiếng của tôi, trong lúc tôi đang ngẩn người, liền nghe thấy mẹ ở phía bên kia nói: “Ôi! Tiểu Yên về rồi à?” Sau đó gác máy.
Tôi có thể nghe thấy, đó vốn là giọng nói của tôi, giọng nói của Cổ Tiểu Yên. Có một người con gái khác đã thay thế tôi.
41
Buổi đêm, vầng trăng lưỡi liềm đang treo lơ lửng trên bầu trời cao vời vợi, nhìn xuống chốn nhân gian, lành lạnh, trăng trắng, thiếu sự thiện chí. Một cơn gió luồn qua cửa sổ đang mở, khẽ bay vào trong phòng, làm đung đưa hai bên rèm cửa sổ màu tím nhạt. Tôi lặng lẽ nằm nghiêng trên giường, nghe tiếng “tíc tắc tíc tắc” đơn điệu phát ra từ chiếc đồng hồ báo thức ở đầu giường. Từng âm thanh đơn điệu này dần dần biến thành một dòng chảy ngầm không gì có thể ngăn cản được, từ từ cuốn tôi vào trong bóng đêm, chẳng thể nhìn thấy được gì cả, cũng không thể nghe thấy được gì.
Mấy giờ đồng hồ trước, tôi gọi điện đến cửa hàng cho mẹ tôi, tôi hy vong có thể thoát ra khỏi cái cạm bẫy này. Tôi muốn trở lại làm Cổ Tiểu Yên, tôi muốn quay về bên cạnh mẹ tôi, thế nhưng, mọi ý tưởng của tôi đều bị đập nát hoàn toàn bởi giọng nói của Cổ Tiểu Yên khác tôi nghe được trong điện thoại. Tôi không thể không tĩnh tâm ngồi phân tích lại từ đầu sự việc ly kỳ và quái dị này. Cô ta là ai? Tại sao cô ta lại biến thành tôi? Lẽ nào thân phận của tôi và Lôi Hiểu bị tráo đổi cho nhau rồi? Vậy thì cũng tức là, thời gian tôi bị dạo cho sợ chết đứng ở trong ngôi nhà ma và Lôi Hiểu bị tai nạn ô tô xảy ra cùng một lúc, linh hồn của chúng tôi thoát khỏi xác, sau đó đã xảy ra sơ xuất, nhập nhầm vào cơ thể của nhau. Nhưng, nếu thực sự như vậy, tư tưởng và ký ức của cô ấy vẫn là Lôi Hiểu, tại sao cô ấy lại không trở về nhà họ Lôi? Hay là cô ấy đã từng quay trở lại, và nhìn thấy một Lôi Hiểu khác?
Tôi trở người, bật chiếc đèn ở đầu giường, sau đó điều chỉnh xuống mức tối nhất. Ánh mắt tôi lại dừng lại trên tấm ảnh đó, dưới ánh đèn lờ nhờ, khuôn mặt đó trở nên mơ hồ, có lẽ cô ấy trông giống với người phụ nữ trong giấc mơ của tôi, tôi luôn cảm thấy bức ảnh này có gì đó khác lạ, nhưng lại không thể nói rõ rốt cuộc khác lạ ở điểm nào. Tôi lặng lẽ chăm chú nhìn cô ta, nhìn thật lâu vào đôi mắt sâu thăm thẳm đó của cô, trên thế giới này, liệu có mấy người có thể có được đôi mắt như vậy? Nó sâu quá, mặc dù chỉ là đối diện với tấm ảnh, tôi vẫn cảm nhận được độ sâu thăm thẳm của nó, giống như là một đường hầm vừa sâu vừa dài, không có ánh sáng, không có điểm tận cùng, mang theo sức mạnh thôi miên, khiến bạn không thể không bị mê hoặc.
Tiềm thức của tôi cùng với sức mạnh đó dần dần trở nên mơ hồ, càng lúc càng mơ hồ, cuối cùng mơ hồ đến độ dường như linh hồn thoát ra khỏi thể xác. Tôi đứng dậy, bước tới con đường hầm đó như người mộng du, trong khoảnh khắc đó, thượng đế đã dập tắt ánh sáng, tôi rơi vào trong khoảng đêm đen vô tận, lại một lần nữa tôi bị giam cầm trong địa ngục.
Tôi liếm đôi môi khô khốc: “Có ai không?” Sau khi cất tiếng hỏi xong, tôi mới nhận ra mình đã hỏi một câu thật ngớ ngẩn, ở đây làm gì có ai chứ? Trả lời tôi chỉ là chuỗi âm thanh “tíc tắc”, giống như vòi nước chưa được vặn chặt. Tôi mệt mỏi mở mắt, tìm kiếm nơi phát ra âm thanh, tôi thoáng nhận ra, có lẽ là ở phía trước không xa, thế nên tôi nhích từng bước về phía trước, từng bước, dò dẫm một cách thật cẩn trọng.
Cứ đi mãi đi mãi, tôi hơi hoảng, bởi tôi phát hiện ra, dù cho tôi có đi như thế nào, âm thanh đó vẫn cứ giữ một khoảnh cách nhất định với tôi, không xa không gần, không nhanh không chậm, cứ như âm hồn chưa tan dính chặt như hình với bóng, cái bóng này không ở phía sau, mà ở phía trước – tôi là cái bóng của nó!
Tíc tắc, tíc tắc, tíc tắc.
Trong bóng tối, âm thanh cứ vần vũ quay tròn như bị bóng đè trong mơ, tôi vô cùng sợ hãi, bước nhanh hơn, không kịp nghĩ có bị va vào thứ gì không. Đột nhiên, một giọt chất lỏng lạnh giá rơi xuống đầu tôi, toàn thân tôi co quắp lại, đột ngột dừng bước. Giọt chất lỏng đó dừng lại ở trên đầu tôi giây lát, rồi lần theo trán tôi, rơi xuống, rồi tiếp đến lại có thêm một giọt khác và càng lúc càng nhiều.
Tôi giơ tay sờ, lập tức nhận biết đó là thứ gì, trong não tôi nổ bùm một tiếng lớn, tôi không kịp nghĩ xem là thứ gì đang treo lơ lửng trên đỉnh đầu tôi, liền nhấc cẳng chạy thục mạng.
Đúng lúc đó, một luồng ánh sáng chợt chiếu rọi từ trên cao xuống, tiếp đến, tất cả các ngọn đèn xung quanh tôi đều bừng sáng. Tôi nhìn thấy một người phụ nữ, cô ta mặc bộ đồ màu tím, ngồi trên ghế, quay lưng về phía tôi, tóc cô ta vứa dài vừa đen, giống như dòng thác đổ đến tận thắt lưng. Cô ta cầm một chiếc lược gỗ màu xám, từ từ chải đầu, động tác chậm rãi nhưng máy móc, giống như một người gỗ đang bị giật dây.
Trước mặt cô ta, có một chiếc gương rất lớn, nhưng trong gương lại không có bóng hình cô, chỉ có khuôn mặt đờ đẫn dính đầy máu của tôi và cả người phụ nữ treo trên đỉnh đầu tôi, cô ta cũng mặc bộ đồ màu tím, nhưng đã bị máu tươi nhuộm ướt đẫm. Tóc cô ta cũng vừa dài vừa đen, giống như dòng thác đổ đến tận thắt lưng, những giọt máu trên người cô ta thi nhau nhỏ giọt xuống đầu tôi, rồi lần theo trán tôi, chảy xuống…
Một tiếng sấm rèn kéo tôi bừng tỉnh khỏi cơn mê, tôi trở người ngồi dậy, toàn thân đẫm mồ hôi lạnh. Tôi chỉnh chiếc đèn ở đầu giường sáng hơn, dáo dác nhìn xung quanh, không biết trời đã thay đổi thời tiết từ khi nào, bên ngoài căn phòng, sấm chớp đùng đùng, mặc dù vẫn chưa mưa, nhưng gi

