anh biết là họ đã chia tay anh vẫn cảm thấy rất có lỗi. Nhưng rồi dòng suy nghĩ của anh bị cắt đứt bởi giọng lanh lảnh của Mai mai
-Anh ăn kem không? Em đi mua nhé?
-Ừm thế nào cũng được –giọng anh thoáng chút buồn khiến Mai Mai hơi lo
Cô chạy nhanh ra quầy kem. Dạo này đang có cơn sốt ăn kem đôi. Mai Mai hào hứng mua cả hộp
-Cô bán hàng ơi, cho cháu mua một hộp kem đôi
-À, chắc ăn cùng người yêu à?
-Vâng
Người bán hàng tươi cười đưa cho cô hộp kem còn dạy cô cách tách kem nữa. Mai Mai cũng tách thử nhưng hỏng. Cô cười hì hì nhìn cô bán kem
-Thôi vậy, cháu nhờ bạn cháu tách giùm
Rồi cô nhanh chóng chạy về nhà Tử Long. Cô hát líu lo từ ngoài cửa. Tử Long thoáng nghe thấy thì bật cười : “Trẻ con đến thế là cùng”.Anh quên ngay nỗi buồn trong lòng
-Baby ngốc, về rồi à? Đi nhanh quá nhỉ ? –anh cười hì hì
Mai Mai cười tươi như hoa ngoắc ngoắc cái tay ra hiệu cho anh đến bàn ăn. Anh đi đến, cô kéo anh hào hứng ngồi xuống rồi mở hộp kem ra
-Thế này nhé, đây là kem đôi, muốn ăn thì phải tách nó ra. Anh giỏi hơn em, anh tách đi
Tử Long lấy que kem ra, gõ nhẹ vào trán cô một cái rồi cười nhẹ
-Đồ ngốc,dễ thế này mà không làm được à?
Pặc….
Que kem tách ra nhưng không phải là tách hai mà là ………tách ba. Do dùng một lực quá mạnh nên anh làm que kem bị vỡ, tách thành hai nhưng chỉ có một que nguyên vẹn que kia rơi mất phân nửa +.+
Tử Long hơi bối rối, gãi đầu ngúc ngắc biện cớ
-Hì hì, cái que này hỏng rồi. Không may thôi, đưa anh que khác
Mai Mai đưa cho Tử Long que khác. Lại tiếp tục thê thảm . Thế là Tử Long bẻ hết que này đến que khác và lần nào cũng hỏng hết. Anh thấy bực mình, đẩy que kem cuối cùng cho Mai Mai
-Nè,em tách đi. Anh không giỏi –Tử Long nói giọng giận dỗi
-Hic hic, thú thật với anh khi nãy em đã thử rồi nhưng mà không được nên mới nhờ anh –cô nhăn nhó
Thấy Mai Mai nói thế Tử Long cũng bớt tủi thân. Anh chợt nảy ra một ý để trêu chọc cô
-Baby, vậy thì mình ăn chung đi –Anh cười ranh mãnh
-Ăn chung sao được? Đụng nhau thì làm sao? –Mai Mai mặt vẫn ngây ngô không hiểu trò đùa của Tử Long
-Thế mới nói, đụng môi thì có sao đâu? He he –Tử Long lại cười gian
-Xí, anh mà đụng là em cắn luôn –Mai Mai xụ mặt rồi trề môi ra chọc tức Tử Long
-Thử xem ai cắn ai
Rồi Tử Long nhanh chóng rút que kem ra. Mai Mai giằng lấy ăn một mình nhưng Tử Long nhất định không tha. Anh cứ ngồi sát cạnh cô. Mai mai cắn chỗ nào anh cắn chỗ ngay cạnh đó. Đợi lúc cô nàng không để ý Tử Long liền kiss lên môi cô một cái làm cô ngượng chín mặt
-Anh mà làm lần nữa là em cắn môi anh thật đấy –Mai Mai thách thức
Nhưng mặc cho lời thách thức rất chuối của cô anh cứ tiến càng ngày càng gân đến, sẵn sàng tư thế…….hành động. Đôi môi cô đưa qua đưa lại lúc ăn kem trông dễ thương vô cùng. Nó làm anh phát thèm
Anh kéo cô gần lại đặt lên môi cô một nụ hôn nóng bỏng. Mai mai bực mình.Cảm hứng ăn uống đang lên cao mà đè người ta ra hôn.Cô thực sự không thích cách anh đùa cợt người khác quá đáng như thế.Cô đã quen với phong cách kín đáo của Lạc Dương rồi. Nói là làm cô cắn môi anh thật đau khiến anh phải bỏ cô ra
-Này, em làm thật đấy à? Em cắn hơi bị mạnh đấy nhá. Nhìn nè sưng lên rồi –Anh vừa nói mạnh vừa nhăn nhó chỉ vào chỗ đang sưng dần lên ở môi
Thấy thế Mai mai khoái chí lắm cô cười khanh khách
-Cho chết, ai bảo anh háo sắc
Tử Long hậm hực chả nói được câu gì nữa bèn nghĩ ra một trò trả thù cô. Anh bắt cô ăn hết chỗ kem vừa mua, cả những que kem bẻ hỏng nữa. Ban đầu Mai mai rất hùng hồn tuyên bố rằng cô sẽ ăn hết bởi cô đang rất thèm. Nhưng đến khi ăn được ba que cô ôm bụng nhăn nhó cầu xin Tử Long……tha mạng
-Thôi, anh phạt em thế đủ rồi đấy. Muốn biến em thành heo à?
-Không,anh phải phạt. Phạt em vì tội dám quyến rũ anh đã thế còn dám cắn người ta. Tội này khó tha
Thấy cô cũng tội nghiệp nhưng mà tính cách Tử Long là như thế, anh phải chọc đến cùng. Biết là không thể chống cự Mai mai đành ngậm ngùi nuốt hận ăn tiếp
Ăn xong chỗ đó cô nằm soài ra ghế sofa mệt nhọc. Tử Long mở tủ lạnh lấy ra cốc sữa phục vụ pha sẵn cho cô uống. Vừa mới đến gần Mai mai đã ngồi phắt dậy lấy tay che miệng bịt mũi lại định bỏ chạy
-Ôi, cái mùi…..Bỏ đi anh, em không chịu được cái mùi này
Nhưng Tử Long đã kéo cô lại, ép cô ngồi xuống và huơ huơ cốc sữa trước mặt cô. Trên anh môi nở một nụ cười thích thú. Nhưng đến khi Mai Mai có triệu chứng muốn…….té xỉu anh đành chép miệng tiếc rẻ bỏ cốc sữa ra
-Thôi, tha cho em đấy. Lần sau mà còn thế anh phạt nặng hơn
Mai Mai không nói được , cổ họng thấy nhờ nhợ, cô buồn nôn, vội vã uống cốc nước lọc rồi nằm thơ hổn hển
-Này, buồn nôn hả? Người đâu mà yếu xìu vậy? Uống thêm nước đi –Tử Long đưa thêm cho cô cốc nước
-Thôi, em đỡ rồi –Mai Mai xua tay –Nhưng thấy bụng khó chịu quá chắc tại anh bắt em ăn nhiều quá đây màTử Long chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm tỏ vẻ bó tay trước cô bạn gái yếu quá cỡ của mình. Mai Mai ngả người trên ghế sofa, nhắm mắt lại, cô thấy mệt vô cùng
Tử Long ngồi bên cạnh cô, bất chợt một cảm giác thân thuộc lại vây kín lấy anh. Rốt cuộc cô là ai? Hai người có quen nhau từ trước không? Chắc là có –Tử Long nghĩ thế.
Đầu anh lại nhức như búa bổ. Anh để ý thấy mỗi lần gặp cô là đều như thế. Anh biết đây là biểu hiện của những người mất trí nhớ khi nhìn thấy người quen cũ. Anh đã từng trải qua cảm giác này khi nhận ra bố mẹ. Với Mai Mai cũng thế. Như vậy là sao?
Sự tò mò lại bắt đầu bùng phát.Anh không thể chịu nổi nữa. Anh muốn hỏi và anh cần phải hỏi rốt cuộc trước đây có chuyện gì xảy ra.Anh lắc khẽ người Mai Mai. Cô mở mắt ngơ ngác nhìn anh
-Ơ, có chuyện gì thế?
Tử Long nắm lấy tay cô thật chặt, nhìn thẳng vào mắt cô hỏi
-Trả lời thật cho anh biết, trước đây chúng ta có quen nhau đúng không? Anh thực sự không nhớ rõ nhưng có một linh cảm vừa mơ hồ vừa rõ ràng cho anh biết như thế
Mai Mai thoáng ngỡ

