ngàng. Cô định không nói gì nhưng nghĩ lại bây giờ là lúc thích hợp để nói chuyện ấy.
Bởi bây giờ Tử Long đang yêu cô mà không hề biết rằng đã từng yêu cô từ trước. Cô nghĩ đó là tình cảm thật sự rất chân thành và cô muốn chấm dứt lời nói dối ấy ở đây, chấm dứt cuộc thử thách tình cảm của anh ấy ở đây
-Vậy anh muốn biết không?
-Anh thực sự rất muốn biết
-Thế thì anh theo em
Nói rồi Mai Mai kéo tay Tử Long ra ngoài. Cô cũng không chắc liệu có giúp Tử Long nhớ lại không nhưng cô nghĩ rất có thể có khả năng ấy. Bác sĩ đã nói muốn giúp ai lấy lại trí nhớ về ai đó thì cần để người đó chứng kiến lại một cảnh thật ấn tượng về mình trong quá khứ. Cô cũng chỉ biết theo lời bác sĩ thôi. Cầu mong rằng anh ấy sẽ nhớ ra
Lúc này đã vào giờ tan tầm. Mặt trời khuất dần sau những ngôi nhà cao tầng. Mai Mai và Tử Long không hòa mình vào những dòng người tấp nập nơi phố xá mà đi ra biển. Tử Long cũng không biết cô dẫn mình đi đâu nhưng anh cũng cứ đi theo thôi
Lặng lẽ tháo đôi giày đang mang, Mai Mai đặt chân xuống nền cát âm ấm, khẽ kéo tay Tử Long đi chầm chậm. Trên môi cô nở một nụ cười ngọt ngào nhưng lại thấy trong tim có chút nhói đau. Tử Long cũng bỏ giày ra, đi chầm chậm trên cát, lặng lẽ đi sau cô
Khung cảnh thân thuộc hiện ra trước mắt anh .Đã 6 năm rồi anh không thấy nó dù là trên ti vi hay trên mạng. Tim anh trào lên một cảm giác khó tả.Bất chợt anh thấy nó đập loạn nhịp.
Cái gì đang diễn ra trong anh thế này?Anh không biết.
Dòng hồi tưởng đang chảy xiết. Những suy nghĩ hỗn độn, những tò mò,những hoài niệm đang pha trộn trong anh. Một cảm giác vừa mơ hồ vừa tưởng như rõ mồn một trước mắt. Mai Mai đang bước trước anh. Nắng phớt nhẹ trên gương mặt cô rạng rỡ.
Gò má ửng hồng,nụ cười trong sáng. Tóc bay nhẹ đùa trong gió. Mùi hương thạch hoa quả thoang thoảng quanh cô khiến anh rung động. Bóng hình người con gái trước mặt hiện lên thân thương một cách lạ kì
Cái dáng hình nhỏ bé ấy, cái nụ cười ấy, cái mùi hương rất đặc biệt ấy. Tất cả thân thuộc quá! Một hình ảnh đẹp long lanh chợt lóe lên trong tâm trí anh….
Đến một chỗ thật vắng người Mai Mai dừng chân, cô mở túi xách lấy ra một chiếc nhẫn kim cương –chiếc nhẫn đẹp long lanh anh đã trao cho cô trước khi sang Mĩ. Mai Mai đặt nó vào tay anh. Bàn tay ấy đang run run
Bất chợt đầu Tử Long nhức vô cùng, cả nhà bủn rủn, anh mất thăng bằng muốn ngã nhào xuống nhưng Mai Mai đã kịp thời đỡ lấy anh
-Tử Long anh không sao chứ? –Mai Mai lo lắng hỏi
-Không ,không sao. Anh chỉ đang cố nhớ lại thôi –Tử Long vừa nói vừa thở dốc ,giọng yếu ớt –Em……em……..
-Anh nhận ra em không? –Mai Mai hỏi gấp gáp
Dường như mọi thứ khá khó khăn.Hình ảnh Mai Mai quen thuộc quá nhưng anh vẫn chưa định hình được rõ ràng rốt cuộc cô là ai. Tại sao cô luôn cho anh cảm nhận rằng cô là một phần quan trọng trong anh?
Anh ôm đầu suy nghĩ. Những kí ức dâng lên ào ào, chồng chéo vào nhau khiến đầu anh nhức như búa bổ
“Hứa với anh rằng em sẽ đợi anh cho tới lúc anh trở về đi”
“Anh nhất định sẽ quay trở về và cưới em”
“Anh yêu em”………………..
Những câu nói những lời thề ước ngọt ngào chợt quay về trong anh. Nhưng anh vẫn không thể nhớ ra nổi.Tử Long tưởng như đã tuyệt vọng trước sự tìm kiếm, sự lục tìm trong quá khứ quá khó khăn này nhưng Mai Mai chợt lên tiếng
-Tử Long, anh còn nhớ cái tên Sumi không?
Sumi là cái tên thân thương mà Tử Long đặt cho cô. Anh nói cái tên ấy rất dễ thương anh dành để gọi người anh yêu.Trong quá khứ anh đã từng gọi Mai Mai bằng cái tên ấy. Đó là một cái tên bí mật mà chỉ hai người biết với nhau, ngày cả Lạc Dương cũng không biết
Cái tên ấy vang lên như một luồng sáng chiểu rọi kí ức của Tử Long . Từ sâu trong trái tim anh hình ảnh một người con gái hiện lên rõ nét. Tim anh đập loạn nhịp phập phồng theo từng nhịp thở từng hình ảnh trìu mến………
Những hồi ức cảu miền đất hạnh phúc hiển hiện trước mắt anh.Khóe mắt anh cay cay, bờ môi run run.Anh vội vã kéo Mai mai lại gần, ôm trọn lấy cô thật tha thiết và mạnh mẽ.Anh cố gắng siết lấy thật chặt để cô không thể rời xa mình được
-Anh nhận ra em rồi……..Anh tìm thấy em rồi….Anh thấy em rồi……Anh xin lỗi vì đã quên em. Tại sao anh lại có thể quên em được chứ?! Ngốc thật đấy ! Anh yêu em, yêu em rất nhiều,Mai maiTừng câu nói cảu anh đều chứa đựng niềm yêu thương và cả sự ân hận nữa.Anh hận bản thân vì đã quên cô –người con gái mà anh yêu nhất, người anh đã hứa sẽ bên cạnh suốt đời.
Anh nhìn cô, đôi mắt ánh lên một bầu trời yêu thương rộng lớn vô hạn. Mai Mai mỉm cười hạnh phúc. Cô cũng nhìn anh trìu mến
-Cuối cùng thì Tử Long thật sự đã trở về rồi –Mai Mai vừa cười vừa khóc. Giọt nước mắt hạnh phúc nhưng cũng giận hờn
-Lần này anh mà đi là em giết luôn đấy –Mai Mai chu môi chọc anh
-Biết rồi, thưa tiểu thư
Rốt cuộc sau bao năm chờ đợi Tử Long của cô đã trở về rồi, trở về là chính anh chứ không phải một con người nào khác. Đây thực sự là người yêu cô tha thiết, người đã trao cho cô lời thề thật đẹp đẽ và ngọt ngào…………
Dưới ánh nắng hoàng hôn nhẹ nhàng khung cảnh biển hiện lên đẹp lung linh. Tại một góc biển vắng vẻ có một cặp tình nhân đang nhìn nhau trong niềm hạnh phúc vô bờ.
Ánh mắt trao nhau những hương vị đắm say, những ngọt ngào, những mặn nồng hờn dỗi……..để rồi thấy lòng mình bâng khuâng, thấy tim mình xao xuyến và để rồi trân trọng nhau hơn, yêu nhau tha thiết hơn……….
Tử Long kéo cô ngồi xuống bãi cát , cô tựa đầu vào vai anh,một bờ vai chắc chắn mang lại cho cô một cảm giác an toàn và yên bình. Tử Long nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô hôn thật khẽ lên đó. Anh cầm chiếc nhẫn đeo vào tay cô một cách khéo léo.Tử Long mỉm cười bẹo má cô
-Baby, bây giờ đừng hòng mà thoát khỏi anh nhé! 6 năm trước anh chỉ mới trao nhẫn cho em nhưng chưa đeo nó vào bàn tay này, Bây giờ khác rồi, anh đã đeo nó cho em và anh không cho phép em rời xa anh
Mai Mai đưa bàn tay mình ra trước mắt ngắm nghía

